Người thợ sửa khóa nhận học trò.

Con người lấy chữ tín làm vốn sống, người học trò thứ hai đã chiến thắng người học trò thứ nhất nhờ vào sự thành thật đấy là chiến thắng của phẩm cách. Trong đối nhân xử thế nên lấy chữ tín làm trọng, giao tiếp với người khác bằng sự “thành thật”, bạn mới có thể nhận lại được lòng tin tương tự, và tránh được những hoài nghi và tai họa.

 

 thợ sửa khóa

Cả đời của người thợ sửa khóa lớn tuổi tên là Tương Dương đã sửa chữa vô số khóa, tay nghề rất điêu luyện. Để tay nghề của ông không bị thất truyền, mọi người đã giúp ông tìm kiếm học trò. Sau cùng ông đã chọn ra được hai chàng thanh niên và chuẩn bị truyền hết tay nghề cho họ.

Sau một thời gian truyền thụ, cả hai người học trò đều đã học hỏi được không ít. Nhưng chỉ có một trong hai người sẽ được chọn để truyền tuyệt kỹ. Người thợ già quyết định mở một cuộc thi tài giữa hai người.

Người thợ già đặt hai chiếc rương trong hai căn phòng khác nhau, yêu cầu hai học trò thi mở rương, người nào mở được rương trong thời gian ngắn nhất thì người đó thắng cuộc. Kết quả là không đáy 10 phút, người học trò thứ nhất đã mở được chiếc rương, còn người học trò thứ hai phải mất hơn nửa giờ đồng hồ mới mở được. Mọi người đều nghĩ rằng học trò thứ nhất nhất định thắng cuộc.

Ông thợ già hỏi người học trò thứ nhất:

  • Con thấy gì trong rương?
  • Thưa thầy, trong rương có rốt nhiều tiền, rất nhiều ngọc ngà châu báu, có cả một chiếc đồng hồ rolex – người học trò thứ nhất trả lời với ánh mắt sáng rực. Chiếc đồng hồ rolex nam cuốn hút ánh nhìn của anh ta

Ông thợ già lại hỏi người học trò thứ hai:

  • Con thấy gì trong rương?

Người học trò thứ hai ậm ừ một hồi mới trả lời:

  • Thưa thầy, con không nhìn xem trong đó có những gì ạ! Thầy bảo con mở rương nên con chỉ mở khóa ra thôi.

Ông thợ già rất vui mừng và trịnh trọng tuyên bố người học trò thứ hai sẽ trở thành người kế nghiệp chính thức của ông. Nhưng người học trò thứ nhất không phục và mọi người đều cảm thấy khó hiểu.

Ông thợ già mỉm cười và nói:

  • Làm bất cứ nghề gì đều phải trọng chữ tín, đặc biệt là cái nghề của chúng tôi thì càng cần phải coi trọng đạo đức nghề nghiệp. Tôi thu nhận học trò là muốn dạy cho anh ta trở thành một người thợ sửa khóa giỏi thật sự. Anh ta nhất định phải làm được một điều là trong lòng chỉ có ổ khóa, ngoài ra không còn gì khác, đối với tiền bạc thì phải nhìn như không thấy. Ngược lại, chỉ cần có chút lòng tham thì việc cạy cửa vô nhà người khác hay mở rương lấy tiền dễ như trở bàn tay, cuối cùng chỉ hại người hại mình. Trong lòng mỗi người thợ sửa khóa chúng tôi đều phải luôn tồn tại một ổ khóa không bao giờ mở được.