Lẽ đương nhiên các bên đi vào đàm phán không bên nào tự phát đưa ra lập trường của mình, coi đó là do trực giác mách bảo một cách ngẫu nhiên. Trong buôn bán, không ai muốn mua hoặc bán “hớ” có nghĩa là trước khi phát ra giá đầu tiên phải có sự suy nghĩ cân nhắc các yếu tố bên trong, bên ngoài, khách quan, chủ quan, lợi ích tạm thời, trước mắt và căn bản, lâu dài, chính và phụ, phù hợp với nguyện vọng của mình v.v…

tac-dung-cua-viec-dinh-ra-lap-truong-dam-phan

Đó là những tiêu chí khách quan. Trở lại thí dụ về mua – bán đồng hồ chính hãng nói trên, chúng ta thấy khi bạn phát ra giá 300.000 bạn cũng phải đưa ra lập luận để bênh vực mặc dù bạn biết chắc là không bao giờ bán được vối giá 300.000 và bạn sẵn sàng hạ thấp đôi chút trong quá trình thương lượng. Bạn có thể lập luận đây là giá hợp lý, mời người bán tham khảo giá thị trường đồng hồ hiệu trong khu vực tại thời điểm đang diễn ra thương lượng. Giá thị trường hiện nay là 3000 euros, ngôi nhà của bạn có diện tích 100 mét vuông, vậy giá “thị trường” của ngôi nhà 300.000 là phải chăng… Lập luận như vậy sẽ dễ dàng dẫn người mua đi vào đàm phán bắt đầu từ giá 300.000 để dần dần kéo xuống. Còn người mua trả tiếng đầu tiên 240.000 cũng có lập luận của anh ta nhấn mạnh những “nhược điểm” hay những điểm “không vừa ý” như hướng kính phản chiếu không thuận lợi, các kim ngắn quá hẹp, không nhìn rõ giờ, thậm chí đưa ra cả lý do không sao kiểm chứng thực hư, đúng sai như thế nào như không hợp với nhà của họ, hướng nhà không thuận lợi cho việc đón gió mát mùa hè, che kín gió rét mùa đông, nhưng lại không hợp với tuổi người mua theo thuật phong thủy v.v… và v.v…

Nguồn: http://donghohoangkim.vn/dong-ho-chinh-hang.html