Gần đây, có lần tại một quầy lễ tân tôi đã giới thiệu Susan bạn tôi là một nhân viên trông trẻ ban ngày. Sau đó Susan đã yêu cầu tôi “Leil, không được gọi tớ là người trông trẻ ban ngày. Tớ là ngưòi trông trẻ mà thôi”. Thế đấy! Thời gian và lịch sử đã nhanh chóng biến một số thuật ngữ nhất định trở thành cổ lỗ. Việc ưa dùng một từ của một nhóm người không phải là sự tuỳ tiện. Những công việc nhất định, những nhóm thiểu số, và những nhóm có chung sở thích đặc biệt thường có một lịch sử mà cộng đồng không hề hay biết. Khi lịch sử với nhiều nỗi đau gắn với một từ nhát định nào đó, thì người ta sẽ tạo ra một từ mới để tránh gợi lại điều đó.

tieng-vong-la-su-dam-bao

Tôi có một người bạn thân là Leslie, người đã phải suốt đời gắn mình với chiếc xe lăn và đang làm thợ thay dây da đồng hồ. Cô ấy tầm sự là bất kì khi nào có ai nhắc tới từ “tàn tật”, cô đểu cảm thấy tủi thân. Leslie nói nó làm cho cô ấy cảm tháy mình không toàn vẹn. ’’Chúng tôi muốn được nghe mọi người gọi chúng tôi là người khuyết tật”. Sau đó cô giải thích thật cảm động: “Những người bình thường đi suốt cuộc đời với một hành trang giống nhau mà chúng ta đều có. Chúng tôi chỉ mang thêm một điều, đó là việc khiếm khuyết một khả năng nào đó.” Để tỏ ra tôn trọng người khác và làm cho họ cảm thấy bạn thật gần gũi, hãy lặp lại những từ của họ. Nó sẽ giúp bạn thành một người giao tiếp với tâm hổn nhạy cảm – và giúp bạn luôn tránh được những điếu phiền toái.

Nguồn: http://donghohoangkim.vn/dich-vu-thay-day-da-dong-ho.html